Bài thơ được viết trong một chuyến công tác tháp tùng Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đi thăm và làm việc tại thềm lục địa của Tổ quốc và các Quần đảo Trường sa trên hải phận chủ quyền của đất nước (tên thân mật của đ/c Nguyễn Minh Triết là anh Sáu Phong). Tác giả mong muốn chuyển tới độc giả bức thông điệp giản dị từ trái tim nhân ái của mỗi người, tất cả góp lại sẽ thành sức mạnh diệu kỳ để chúng ta vượt qua mọi khó khăn gian khổ trong bão tố phong ba và cả trong giông bão của cuộc đời.

Trong những ngày đến thăm và làm việc tại Odessa, tôi đã thử đếm bước chân của mình theo vòng xoay của khu chợ cây số 7, tôi đã cố gắng hòa nhập cảm xúc với bà con trong những bước chân mưu sinh… và tôi đã nhìn thấy muôn vàn gian nan, cam go,  bất trắc đang rình rập họ… để tôi liên tưởng tới Biển cả đại dương mênh mông trên khắp quả địa cầu. Bất chợt tôi thấy yêu thương và khâm phục cộng đồng ruột thịt của mình đang làm ăn sinh sống tại Odessa. Tôi thấy họ sao giống các chiến sĩ ngoài đảo Trường sa mà tôi đã gặp, ai cũng muốn vươn lên để được khẳng định mình bằng nhiều cách, tuy việc làm ăn kiếm sống và làm giàu vô cùng vất vả cực nhọc, nhưng họ sống thật hiền hòa và giàu lòng tự trọng. Không ai tỏ ra nhếch nhác bệ rạc như vốn thường thấy ở các khu chợ. Ở đây, trong mắt người bản xứ thì họ lại được trân trọng hơn rất nhiều, và quan trọng là họ luôn bảo nhau phải giữ cho được niềm tự hào Dân tộc. Điều này tôi đã cảm nhận sâu sắc trong buổi Lễ trao giải thi viết báo vì cộng đồng của Báo Doanh nghiệp Odessa, khi lá Cờ đỏ sao vàng tung bay trong tiếng Quốc ca trầm hùng. Xin mượn bài thơ tặng cho những người lính biển để trải lòng với bà con – cộng đồng ở Odessa, để chúng ta có được giây phút nhìn ngắm lại mình mà tự hào, mà xao xuyến bồi hồi. Sẽ lắng đọng hơn nếu chiều nay biển Odessa cũng có những cánh chim Hải âu chao liệng để gọi cói tàu chào nhưng công dân Việt, thì hạnh phúc sẽ được nhân lên và tuôn trào theo từng câu thơ tác giả muốn trao gửi:

NÓI VỚI TRƯỜNG SA!

Trường Sa ơi! Ước bao lần nay đã tới,
Sóng đại dương vỗ tung cánh Hải Âu, gọi tiếng còi tàu chào lính đảo…
Con tàu chao nghiêng chao nghiêng…
Bởi sức nặng ngàn cân từ hang triệu trái tim,
Từ thành phố, từ đất liền hướng ra đảo.
Vượt qua đại dương, vượt qua going bão,
Tôi đến và đi trong bang khuâng…
Muốn ở lại góp sức mình bé nhỏ
Mà thời gian cứ cuốn tôi đi,
Bởi phía trước là những ước mơ và công việc,
Đành phải chia xa đành phải giã từ.
Tạm biệt nhé xin hẹn ngày trở lại,
Tàu đã nhổ neo xa dần bàn tay vẫy
Xin hãy yên lòng ơi lính đảo Trường xa.


Tàu đã nhổ neo xa rồi bàn tay vẫy,
Giữa đại dương anh Sáu đứng lặng im.
Biển mênh mông – trời nước mênh mông,
Mà lòng người còn mênh mông hơn biển cả…
Đau đáu trong tôi những điều mới lạ,
Về đất nước về con người giữa biển cả đại dương
Lo những bữa ăn nếu thiếu rau ở Đảo Sinh Tồn,
Đảo Kô Lin có bao giờ thiếu nước???
Đảo Trường Sa đông hay Trường Sa lớn,
Sao chẳng thấy ai kêu thiếu thốn thứ gì???

Ơi những người lính Đảo Trường Sa!
Có hay chăng tiếng trái tim thổn thức,
Của anh Sáu, của chúng tôi hòa nhịp,
Nâng bước Trường Sa mỗi sớm mỗi chiều.
Không xa lắm đâu Trường Sa – Thành phố,
Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng.
Không xa lắm đâu những trái tim nhân ái,
Là điểm tựa là niềm tin là khát vọng tương lai..
Tạm biệt nhé sẽ có ngày trở lại,
Xin hãy yên lòng ơi lính Đảo Trường Sa,
Khi Tổ quốc cần các anh có mặt
Khi Tổ quốc cần chúng tôi tiếp bước,
Tổ quốc trong lòng mỗi lính Đảo Trường Sa –
Tổ quốc trong lòng của mỗi chúng ta!


Nguyễn Thị Mỹ Dung