Ansan, thủ phủ người Việt bởi Nguyễn Quang

Từ thành phố Incheon đi tàu điện ngầm xuống thành phố Ansan khoảng một tiếng. Ansan tốc độ phát triển không bằng Incheon, thanh bình và trầm mặc hơn. Hai bên đường đủ thứ nông sản như bên ta. Những cánh đồng lúa vàng chói trong nắng thu đẹp như bức tranh.

1.Lúa bên này mỗi năm chỉ một vụ, nên là “gạo châu” đúng nghĩa, vì một yến gạo trị giá 800.000 đồng Việt Nam. Nhiều cô gái Việt khi làm dâu ở gia đình nông thôn, nếu nhà chồng thương thì cũng được nhờ, bởi làm nông ở Hàn Quốc không quá vất vả.
Thành phố Ansan có diện tích 149,39 km2, dân số gần 800.000 người. Đây là thành phố tập hợp nhiều cộng đồng khác nhau, trong đó người Indonessia là đông nhất. Số người Việt Nam đang sinh sống, học tập và làm việc tại đây khoảng 3.000 người, và họ đã làm nên một bức tranh văn hóa Việt khá đậm đặc ở Ansan.

2. Bến tàu điện ngầm Ansan nằm ngay khu người Việt. Vừa bước xuống, đập ngay vào mắt là những hàng rau của người Việt, Việt Nam có gì bên này có nấy, ngay cả những thể loại khó tìm như mắm tôm, lá mơ, sả, riềng, thịt chó…Đi một quãng, cả khu phố người Việt hiện ra, cà phê, quán ăn, tiệm cầm đồ, tiệm bán điện thoại.
Mấy ngày nay đang diễn ra ASIAD, đặc biệt buổi chiều có trận Olympic Việt Nam đá với Olympic Kyrgyzstan nên không khí bóng đá ở Ansan cũng nóng lên. Mấy chàng trai tuổi teen đang bó gối cà phê ở Phụng Hoàng Quán, bình luận về Olympic lẫn đoàn thể thao Việt Nam khá xôm tụ khi chúng tôi hỏi đến.  
Văn, quê Thanh Chương (Nghệ An), đang lúi húi dán chữ Việt Nam to tướng vào băng-rôn. Văn sinh năm 1985, làm dịch vụ chuyển phát nhanh, sang đây rồi lấy vợ người Hàn Quốc, ở rể, điều kiện kinh tế khá giả. Cậu khoe rất hợp với bố vợ, nhìn chung cả gia đình quý lắm.
Ở khu phố Việt không phải ai cũng có đủ tiền để thuê mặt bằng kinh doanh. Chị Nguyễn Thị Thu Thảo (40 tuổi), cô dâu Việt quê Đồng Tháp, sang đây được hơn 10 năm, đang làm chủ Diệu Hiền Quán.
Diện tích quán cỡ 100m2, mỗi tháng tiền mặt bằng thuê mất 60 triệu đồng, tiền sửa quán sau khi chị gái nhượng hết 4 tỷ đồng. Món ăn 3 miền có đủ nơi đây. Thế nhưng, chị Thảo cứ tỉnh bơ: “Tôi kinh doanh ăn uống tốt lắm, nhiều tiền lắm. Khách thì 80% là người Việt, còn lại là khách Hàn”.
Quán chị Thảo thuê 3 người, đầu bếp là anh Sơn người Hà Nội đã sang 12 năm, lương mỗi tháng 60 triệu đồng. Mới đây, anh sơn đưa vợ là chị Minh sang làm ăn, phụ việc bếp núc mỗi tháng lương 20 triệu đồng. Quả là một thu nhập mơ ước của những cặp vợ chồng người Việt. Cả 3 chị em Thảo đều ở Ansan, nhà hàng ăn uống của chị gái Thu Thảo ở ngay cạnh, làm ăn vô cùng thuận lợi.
Chị Kim Hương, cô gái Cà Mau xinh đẹp sinh năm 1983 nhưng đã là đại gia với 2 cửa hàng kinh doanh điện thoại mang tên Hương Hòa. Cửa hàng của Hương chủ yếu phục vụ người Việt, trong các thủ tục hỗ trợ liên quan đến dịch vụ điện thoại.
Chồng cô người Hà Nam, làm ăn tốt đến mức phải nhờ chị ruột là Kim Nguyệt từ Busan lên phụ giúp trong những ngày ASIAD diễn ra. Ngoài ra còn một em gái lấy chồng Hàn Quốc. “Bọn mình đã đón bố mẹ từ quê lên thành phố Cà Mau, xây nhà và sắm đủ các thứ để các cụ dưỡng già”.
Ở khu phố Việt Ansan, kinh doanh nhà hàng ăn uống, điện thoại, chuyển phát nhanh, bar, cầm đồ… đang thịnh vượng.
3. Cộng đồng người Việt ở Ansan quá đông, nên mỗi tỉnh tự tập trung thành hội đồng hương. Đội bóng người Nghệ An đang vô đối ở Ansan, và thường giành chiến thắng khi kéo quân đi Busan.  
Những ngày cuối tuần phố Việt đông như trẩy hội. Giới trẻ đổ đi uống bia, vui chơi, hoặc vào 2 bar Hoàng Gia hoặc Em và tôi, 2 điểm vui chơi hoành tráng nhất của giới trẻ Việt ở Ansan về đêm, để bù cho một tuần lao động vất vả.
Do là khu sầm uất, thủ phủ sinh hoạt cộng đồng và buôn bán của người Việt, nên phố Việt ở Ansan cũng được quan chức địa phương quan tâm về mọi mặt, trong đó kể cả vấn đề an ninh. Nhìn chung, người Việt ở Ansan đều rất nỗ lực để làm ăn. Tuy nhiên, do xa gia đình và cuộc sống Ansan không đơn giản nên không phải ai cũng trụ được ở thủ phủ sầm uất này về lâu dài.

Trúc Linh
theo TTVH