Nhân ngày thương binh liệt xin gửi tới đồng đội yêu quý những người bạn thân thiết đã trải qua một thời hào hùng đi đánh Mỹ và bạn bè qua báo người Việt Ukraina bài thơ buồn của người lính đã hi sinh không phải đạn bom của quân thù mà là giặc đói:
Giăc đói
Trận đánh này chúng tôi chốt bản Buông
Quần nhau với địch cả tháng trời lương ăn đã hết
Dưới trân đồi địch đông như kiến cỏ
Phía chúng tôi chỉ có mấy đứa thôi
Không sợ chết không sợ đạn bom rơi
Cái sợ nhất lúc này là đói
Đói vàng mắt đói long đầu gối
Đói rụng rời đói thừa cả chân tay
Nhưng lạ thay vào đúng lúc này
Chúng tôi lại đánh tan quân giặc
Cũng chỉ vì không thể nào khác được
Cũng chỉ vì còn mất mà thôi
Dưới trân đồi giặc đã chạy rồi
Nhưng cái đói cứ xông lên tận chốt
Không thể bắn cũng không thể giết
Muốn cầu hòa nhưng nó chẳng buông tha
Đồng đội tôi gục xuống giữa chiều tà
Gạo vừa tới nồi cơm đang chín giở
Xoong canh môn bùng bục sôi trên lửa
Bạn tôi đi không kịp bữa cơm chiều
Thằng chết đói trên tay thằng đói lả
Ôm xác bạn chúng tôi khóc hu hu
Chôn bạn rồi đói dềnh lên mặt cỏ
Cắm cành cây đói cắt ruột trước mồ
Chúng tôi bàn nhau cúng bạn bằng cả nồi cơm to
Canh đây cơm đây mày ăn đi kẻo đói
Sống giữ chốt chết thành ma đói
Đêm giữa rừng già ruột đứt từng cơn.

Nguyễn Hưng Điển