Thế là đã ba mươi năm rồi đấy nhỉ

Ta xa quê hương đến với xứ người

Thành đạt, rủi ro số phận trêu người

Ba thập kỷ lúc cười khi khóc

Thuở xa quê ai cũng từng đã học

Thực tế – giáo khoa một vực một trời

Khái niệm đơn sơ nhân cách cuộc đời

Càng xa nước mọi người càng thêm hiểu.

Nay vui lắm… sau nhiều điều trăn trở

Về đến đây rồi hãy mở lòng ra

Hãy nghĩ rằng bạn vẫn thương ta

Ta thương bạn là bài ca mãi mãi

Tôi viết lên đây với lòng người đã trải

Ba mươi năm xa mái ấm gia đình

Xin gửi về quê tất cả những ân tình

Bởi đã lớn lên bằng tình làng nghĩa nước

Thành quả hôm nay ta có được

Là tình người tình đất đắp xây

Hội ngộ hôm nay ta trở về đây

Với vợ con hạnh phúc tràn đầy

Là ta hiểu tình người rất thật

Bao cây cối đều lớn lên từ đất

Quả ngọt hoa thơm đâu tất cả cho cùng

Bela* ơi! thương lắm mái nhà chung

Đàn chim nhỏ bay về muôn ngả

Mà cuộc sống với bao điều nghiệt ngã

Ai chùn chân ai vượt khó đi lên

Cuộc chiến hôm nay không mũi đạn hòn tên

Mà khốc liệt bởi đồng tiền và nhân cách.

Ba mươi năm đủ dài về khoảng cách

Cho thế hệ sau tiếp bước lên đường

Hội ngộ hôm nay chan chứa tình thương

Bởi chúng ta luôn cùng ý chí

Tuổi ngoài năm mươi có dịp ngồi ngẫm nghĩ

Những thăng trầm cuộc sống đã trải qua

Nghĩ đến bạn bè thuở trước sống cùng ta

Ai đã lên ông, ai trở thành bà?

Ai đã xây nhà, lập công ty, sắm Mec**

Ai đó quanh ta vẫn còn đói rét

Tóc hoa râm vẫn phải nhọc nhằn

Gặp gỡ nhau rồi chia sẻ những băn khoăn

Những ý tưởng đường ăn lẽ ở

Cho sáng mãi đường tương lai rộng mở

Lớp cháu con môi nở những nụ cười

Thật khó làm sao hai tiếng: Nên người

Báu vật thiêng liêng của đời nhân nghĩa

Xin cảm ơn và xin chia sẻ

Đến mọi người và thế hệ mai sau./.

Trọng hữu

»Cùng chủ đề