[Thơ] Xuân nhớ! bởi Hoàng Dũng

Nhớ những mùa xuân quê Mẹ khôn nguôi

Nghe khao khát gọi về miền da diết

Nghe thương yêu thẳm sâu từ lòng đất

Rì rầm chồi non bung lụa thanh tân

 

Ước “trở về nguyên vẹn trái tim”

Chưa từng đớn đau, chưa từng tuyệt vọng

Xuân bao dung dang vòng tay mở rộng

Vuốt nhẹ vai gầy, hôn mái tóc điểm sương

 

Ta muốn tan vào làn mưa bụi rưng rưng

Khóc oà như ngày xưa dỗi hờn bên mẹ

Xuân xinh tươi mà tim ta nhỏ lệ

Khắc khoải một trời xa cách mấy chục xuân

 

Cánh én có còn lưu luyến bâng khuâng

Nhớ thuở sum vầy trong tuổi thơ ríu rít

Ôi cháy bỏng nỗi niềm ta ao ước

Trước thềm xuân nghe thổn thức xuân về…

23h15′ ngày 3/1/2017, Đỗ Thị Hoa Lý