[Thơ] Mùa vu lan bởi Lê Hoàng

Hôm nay Con tới cửa chùa
Thắp hương lễ Phật cho mùa vu lan
Trước Tam bảo- lệ muốn tràn
Thương Cha- nhớ Mẹ muôn vàn Mẹ ơi
Nhớ ơn sinh- dưỡng, chăm, nuôi
Lòng day dứt bởi những lời Mẹ khuyên
Quay về bên bến Thiền môn
Để tâm thanh thản- để hồn an vui
Bàn tay dùng để giúp đời
Tránh tham- và cũng xa rời sân – si
Bao ngày … dù mẹ đã đi
Nhưng lời Mẹ dặn – Con ghi trong lòng
Con vui cùng với cộng đồng
Tặng “quà” của Mẹ – bằng vòng tay yêu
Đem cho từ ái rất nhiều
Giúp bằng tâm – chẳng mỹ miều lời hay
Mệnh Con chưa đủ và dầy
Nghiệp con còn đó- đắng cay bội phần
Giúp người lòng chẳng phân vân
Vậy mà… cam chịu- lòng Trần sót xa
Con luôn cầu Phật Di Đà
Cầu Tam thế Phật- cùng Bà Quan Âm
Ban mưa móc xuống hồng trần
Để cho muôn kiếp con dân đổi đời
Để cho vạn kiếp muôn loài
Sống yêu thương – sớm bỏ rời ” lục căn”
Muốn xa cái kiếp hồng trần
Thì tu tâm – tính để gần Phật môn
Ngày nào… “to nhỏ- thiệt hơn”
Giờ đây Mẹ đã về miền Tây thiên
Cầu mong Mẹ được an nhiên
Được trời phật độ tới miền bồng lai
Mùa vu lan đến con cài
Bông hồng trắng để nhớ hoài Mẹ yêu./.
(CỏMay Ukraina.). 01/7 2019 âm lịch.