[Thơ] Một trang sử anh hùng bởi Lê Hoàng

Hôm nay nhớ lại ngày này năm xưa
Bốn mươi năm mười bảy tháng hai 
Một ngàn chín trăm bảy chín…
Trung Quốc xâm lược nước ta…
Ôi thật sự vô cùng man rợ dã man…
Những nơi nào có giặc tràn qua…
Chúng đốt sạch phá sạch giết sạch…
Giết hại trẻ em giết hại cụ già…
Hãm hiếp tất cả đàn bà phụ nữ…
Sáu tỉnh biên giới phía bắc nước ta…

Giặc Tàu tràn sang cướp của đốt nhà…
Bao tội ác dã man quân xâm lược
Nhưng bây giờ thì lại bị lãng quên…
Người ta không muốn mất lòng anh em đồng chí…
Trăm nghìn đồng bào chiến sỹ hi sinh
Để bảo vệ non sông gấm vóc…
Có những người bạn tôi tuổi còn đang đi học
Lệnh tổng động viên vội vã lên đường…
Ra chiến trường bịn rịn nhớ người thương
Chưa một nụ hôn chưa nắm tay con gái…
Các anh đã anh dũng hi sinh…
Cho quê hương cho Tổ Quốc Quang Vinh
Máu đã đổ khắp chiến trường biên giới…

Ngày mỗi ngày đêm mỗi đêm mong đợi
Quân đội ta vẫn anh dũng tấn công
Gian khổ hi sinh nhưng vẫn bền lòng
Không được đụng đến Việt Nam…
Không được đụng đến Việt Nam…
Cả thế giới văn minh tiến bộ loài người
Cả thế giới giới ủng hộ Việt Nam
Cả thế giới đã gầm lên giận dữ…
Tôi vẫn lắng nghe những bản tin thời sự…
Giọng đọc kiên cường của chị Tuyết Mai…
Đây là tiếng nói Việt Nam…
Phát thanh từ thủ đô Hà Nội…
Đây là tiếng nói của Trái tim nhân loại…

Ngồi ở Bắc Kinh nghe thấy mà run…
Đặng Tiểu Bình hoảng sợ khiếp hồn…
Cũng như tổ tiên Thoát Hoan rút quân về nước
Cút khỏi Việt Nam mà hồn xiêu phách lạc..
Về đến nhà hoảng sợ chân run…
Ta đánh cho Tàu khiếp đảm linh hồn
Không còn dám bá quyền nước lớn…

Mẹ Việt Nam lại cúi đầu nhìn xuống
Ôm trên tay những con trẻ hi sinh
Lau máu cho con gác kiếm của mình
Chỉ sang Trung Quốc người vô cùng ngạo nghễ…
Đây núi Tản Viên đây Bạch Đằng Giang…
Đây Lạng Sơn đây Ải Nam Quan…
Đất nước này là Đại Việt Đại Nam….
Và lịch sử đã trên bốn nghìn năm
Núi sông bờ cõi phân chia
Phong tục bắc nam cũng khác
Ta muốn làm bạn với tất cả bốn phương mười hướng
Nhưng quyết tâm không bao giờ cho quân giặc
Giày xéo cõi bờ sông núi của cha ông…

Bốn chục năm vẫn ghi tạc trong lòng…
Những hiển hách và chiến công năm đó…
Rất nhiều những bạn học của tôi đã hi sinh…
Chưa kịp yêu thương chưa kịp lấy chồng lấy vợ
Các anh chị đã dũng cảm hi sinh…
Những chú bộ đội những cô gái dân quân…
Hiến dâng máu và tuổi trẻ thanh xuân…
Giữ gìn được biên cương Tổ Quốc…
Hôm nay tôi viết ra những lời thương xót
Nhớ lại thời gian đã bốn chục năm
Thắp nên nén hương mà nấc nghẹn trong lòng
Cả tự hào và tiếc thương những người bạn…
Đã hi sinh cho dân tộc trường tồn
Cõi vĩnh hằng bao linh hồn liệt sĩ…
Xin bái phục cúi đầu mãi mãi nhớ ơn…

P.S 17.02.1979 – 17.02.2019
Tròn 40 năm Trung Quốc phát động cuộc chiến tranh biên giới phía bắc xâm lược Việt Nam.

Thơ: Nguyễn Lương Thanh

»Cùng chủ đề