Anh lặng lẽ bước chân trên cát

Bước chân anh bên đậm,bên mờ!

Về nơi ấy rừng Dương gió hát

Sóng biển vỗ về khúc nhạc ngàn năm…

Đã bao ngày, bao tháng, bao năm

Cặm cụi miệt mài trồng cây trên cát

Một vùng đất sắp biến thành hoang mạc

Khoác trên mình chiếc áo màu xanh.

Từ ngày đầu hy vọng mong manh

Trồng được cây trên vùng cát trắng ?

Phải trải qua gian nan thất bát

Để trồng cây trên triền cát mênh mông.

Bao nhiêu lần” Dạ tràng xe cát biển Đông”

Qua cuộc chiến không sợ hy sinh mất mát!

Lính trinh sát năm xưa kiên nhẫn gan lỳ…

Thắng giặc Mỹ – Đuổi quan xâm lấn.

Hy sinh tuổi xuân mất một cái chân!

Không nhụt chí trái tim người lính.

Không chịu ngồi yên để người khác chăm mình

So bao người đồng đội hy sinh

Dù thương binh vẫn là người hạnh phúc

Ở trong anh bao điều thúc dục

Vận động bạn bè xây dựng quê hương.

Không quản đường xa khăn gói lên đường

Học bằng được trồng cay trên cát

Hôm nay đay ngồi nghe biển hát

Rừng phi lao tấu bản nhạc vi vu !

Từng bầy chim ríu rít , nô đùa…

Đàn Hươu nhởn nhơ trong khu rừng sinh thái

Tâm hồn anh rộn ràng sảng khoái

Ngắt chiếc lá làm kèn, Hoà bản nhạc vui.

Lê Thanh Hào gửi nhân ngày 27-7