Thơ không đề bởi Nguyễn Quang

Một hôm tuyết rơi
Dày luôn cả mét
Mùa đông giá rét
Tê lạnh cả lòng

Trước mắt ….mênh mông
Một màu tuyết trắng
Nỗi buồn trĩu nặng
Đè xuống vai gầy
Nhìn đôi bàn tay
Chai sần, đỏ lựng 
Bao năm làm lụng 
Bươn chải xứ người
Một phút thảnh thơi
Cũng không có được
Buôn xuôi bán ngược 
Tính chỉ , tính tờ
Cửa hàng thật to 
Ngồi như ông chủ
Giờ thì …lãnh đủ
Miếng cơm chẳng còn
Người như mất hồn
Ngồi nhìn bóng điện
Vận sui kéo đến
Chắc bốc tuyết… ăn

Trúc Hà An

»Liên quan
Thơ Cỏ May - Nhớ Mẹ

Thứ Tư, 11 Tháng Bảy 2018

[Thơ cỏ may] Đàn bà cũ

Thứ Hai, 05 Tháng Ba 2018

Xanh giật - Thân tặng bà con đang sinh sống ở UK

Chủ Nhật, 14 Tháng Mười Hai 2014

(Thơ) Chị ơi! Mở hàng chưa?

Thứ Tư, 26 Tháng Mười Một 2014