Con xa quê hương hai mươi ba mùa tuyết

Trắng trời Âu, bao đông giá tê người

Lòng thương nhớ về miền quê ấm áp

Có biển Đông xa bát ngát chân trời!

 

Những hàng dương mấy ngàn năm lá hát

Sóng miệt mài ru bãi cát vàng thơ

Nghe trong nắng xôn xao lời biển gọi

Những bâng khuâng khi gió trở mùa!..

 

Ôi thổn thức nỗi niềm người viễn xứ

Khát khao lòng tiếng gọi quê hương

Man mác mỗi chiều vàng thu nhớ

Xạc xào heo may trên những con đường!

 

Thương nhớ lắm những lời ru của biển

Có mặn mòi vị muối ngàn năm

Có tiếng sóng cồn cào lòng Phú Quốc

Có buốt tim những dải cát âm thầm.

 

Có nhức nhối một Hoàng Sa mất mát

Một Trường Sa giông tố đêm ngày

Tê tái những tán bàng vuông giữa biển

Đảo đá khô cằn sự sống vẫn nơi đây…

 

Xin được hóa thân làm ngọn gió

Bay tới muôn trùng sóng nước yêu thương

Xin được hóa mình làm bông hoa nhỏ

Trên đất cằn khô, khát bỏng chốn sa trường!

Kiev, 26.08.2011, Đỗ Thị Hoa Lý

(Tập thơ Khát vọng biển Việt Nam – NXB QĐND tháng 9/2014)