Tại ngày thơ Việt Nam lần thứ XIV rằm tháng giêng 2016 vừa diễn ra tại Văn Miếu –Quốc Tử Giám, Hà Nội, các nhà thơ: Trần Đăng Khoa, Anh Ngọc, Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Hữu Quý đã trình bày “Liên khúc thơ biển đảo, biên cương”. Dưới đây là toàn bộ các bài thơ được 4 nhà thơ trên trình bày tại sân thơ chính trong Ngày thơ VN.

Trần Đăng Khoa
ĐỈNH NÚI

Ta ngự giữa đỉnh trời
Cạnh một vùng biên ải
Cho làn sương mong manh
Hoá trường thành vững chãi

Lán buộc vào hoàng hôn
Ráng vàng cùng đến ở
Bao nhiêu là núi non
Ríu rít ngoài cửa sổ

Những mùa đi thăm thẳm
Trong mung lung chiều tà
Biết bao chàng trai trẻ
Cứ lặng thinh mà già

Áo lên màu mốc trắng
Tóc đầm đìa sương bay
Lời yêu không dám ngỏ
Sợ tan vào gió mây

Bỗng ngời ngời chóp núi
Em xoè ô thăm ta ?
Bàng hoàng, xô tung cửa

Hoá ra vầng trăng xa…

Trần Đăng Khoa
TÂY BẮC

Bỏ lại phố phường bon chen
Ta về thung thăng với núi
Có màu lính giữa đại ngàn
Núi bỗng quên mình ngàn tuổi

Và thế là mùa xuân tới
Trong từng vó ngựa tuần tra
Nòng súng chán làm sắt thép
Muốn thành cây để trổ hoa

Con suối riu riu trầm mặc
Đá hoá chàng trai mộng mơ
Cỏ cây rực màu thiếu nữ
Rừng buông sương tím ỡm ờ…

Đất trời bồng bềnh men rượu
Em từ mây trắng bước ra
Ối chao nàng tiên xuống chợ
Váy áo thông thênh nõn nà…

Ta cũng trẻ như trời biếc
Núi ngắm nhìn ta mơ màng
Thế là mùa xuân hào phóng
Tặng ta cả rừng hoa ban…

Trần Đăng Khoa
KHÚC CA CỦA LÍNH THỜI BÌNH

Đất nước không bóng giặc
Tưởng về gần lại xa
Vẫn gian nan làm bạn
Vẫn gió sương làm nhà

Bãi hoang thành đô thị
Ai đi áo dài bay
Còn ta thì trần trụi
Lấm lem hơn thợ cày

Trước giặc là lính cựu
Sau trâu là tân binh
Cái nghèo và cái dốt
Bày trận giữa thời bình

Trong lầm lì sỏi đá
Lòng ta mềm có hoa
Nhớ nhà lên dốc vắng
Dõi một làn khói xa…

Em vẫn thầm lộng lẫy
Chờ ta như thuở nào
Lặn lội tìm biết có
Gặp ta trong chiêm bao

Giờ những kẻ thù xưa
Trông mặt đều quen cả
Có gì đâu máu người
Chẳng phải là nước lã

Các cậu đến làm bạn
Rượu ta xả láng chơi
Còn nếu sang làm giặc
Chúng tớ cho chầu giời!

Pháo nằm như mơ ngủ
Núi bay dải mây tình
Ước gì ta mãi mãi
Cứ là lính thời bình…

Nguyễn Việt Chiến
TỔ QUỐC NHÌN TỪ BIỂN

Nếu Tổ quốc đang bão giông từ biển
Có một phần máu thịt ở Hoàng Sa
Ngàn năm trước con theo cha xuống biển
Mẹ lên rừng thương nhớ mãi Trường Sa

Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc
Các con nằm thao thức phía Trường Sơn
Biển Tổ quốc chưa một ngày yên ả
Biển cần lao như áo mẹ bạc sờn

Nếu Tổ quốc hôm nay nhìn từ biển
Mẹ Âu Cơ hẳn không thể yên lòng
Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
Trong hồn người có ngọn sóng nào không

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao quần đảo
Lạc Long cha nay chưa thấy trở về
Lời cha dặn phải giữ từng thước đất
Máu xương này con cháu vẫn nhớ ghi

Đêm trằn trọc nỗi mưa nguồn chớp bể
Thương Lý Sơn đảo khuất giữa mây mù
Thương Cồn Cỏ gối đầu lên sóng dữ
Thương Hòn Mê bão tố phía âm u

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao thương tích
Những đau thương trận mạc đã qua rồi
Bao dáng núi còn mang hình goá phụ
Vọng phu buồn vẫn dỗ trẻ, ru nôi

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm hoạ
Đã mười lần giặc đến tự biển Đông
Những ngọn sóng hoá Bạch Đằng cảm tử
Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng

Thương đất nước trên ba ngàn hòn đảo
Suốt ngàn năm bóng giặc vẫn chập chờn
Máu đã đổ ở Trường Sa ngày ấy
Bạn tôi nằm dưới sóng mặn vùi thân

Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả
Những chàng trai ra đảo đã quên mình
Một sắc chỉ về Hoàng Sa thuở trước
Còn truyền đời con cháu mãi đinh ninh

Nếu Tổ quốc nhìn từ bao mất mát
Máu xương kia dằng dặc suốt ngàn đời
Hồn dân tộc ngàn năm không chịu khuất
Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi

Nguyễn Việt Chiến
TỔ QUỐC NƠI BIÊN THÙY

Mùa này biên giới hoa sim
Tím quanh mộ chí im lìm các anh
Những người lính trận vô danh
Hiến dâng đất nước tuổi xanh của mình

Cồn cào vào cõi lặng thinh
Trước bao mất mát hy sinh giống nòi
Còn đây máu thấm trên đồi
Đường lên biên giới một trời hoa sim
Mầu hoa chẳng chịu lặng im
Lẫn vào sỏi đá thắp nghìn nén hương

Mùa này biên giới đầy sương
Có ai trở lại chiến trường về thăm
Vị Xuyên, Phong Thổ, Đồng Đăng
Các anh ngã xuống trẻ măng thủa nào
Các anh nằm dọc chiến hào
Từng cây số máu trên cao nguyên này
Trong tầm lựu đạn ném tay
Trong khe ngắm của những cây súng thù

Hòa An mây núi âm u
Đường lên Bản Giốc mịt mù còn nghe
Các con dưới cỏ xanh rì
Chỉ thương tóc mẹ bạc về trắng đêm
Các con như cỏ hồn nhiên
Xanh thăm thẳm mọc dọc miền bao la

Ta là con của phù sa
Cha là đất nước. Mẹ là quê hương
Còn nghe máu thấm biên cương
Mây buồn Lũng Cú, đêm trường Nam Quan
Ta là con của Việt Nam
Theo cha xuống biển tự ngàn năm xưa
Lên rừng thờ mẹ Âu Cơ
Đem xương máu dựng cõi bờ hôm nay

Anh Ngọc
BUỒM NÂU BIỂN BIẾC

Một nửa nhân dân tôi theo mẹ đã lên rừng
Một nửa khác theo cha xuống biển
Tôi là cánh buồm nâu cứ mỗi ngày tách bến
Lòng bâng khuâng đâu dưới biển trên ngàn
Cái gạch nối mong manh nối biển với đất liền
Lòng thương nhớ để tôi pha màu đất
Tôi tha thiết nối trời với nước
Nên tạo hình những cánh én, cánh dơi

Những cánh buồm đi trong nắng mai
Sóng thân mật vỗ mạn thuyền róc rách
Những cánh buồm đi dưới trăng thanh
Đi lặng lẽ trong sương mờ cổ tích
Buồm như thể chiếc lưỡi cày lật ngược
Vạch ngang trời những luống trăng sao

Và gió. Gió lồng.
Không biết gió từ đâu
Thổi phồng căng lồng ngực tôi rất trẻ
Những cánh buồm tìm gì nơi góc bể
Mà trọn đời thấp thoáng phía chân mây

Hạnh phúc xa vời ở cuối những tầm tay
Tôi là nỗi khát khao không mệt mỏi
Tôi biết cách ngược chiều con gió thổi
Gió nồm nam tôi chỉ một con đường

Buồm ơi buồm, ngươi có thực hay chăng
Để con sóng ngổn ngang lời tâm sự
Để mỗi sáng, mỗi chiều như nỗi nhớ
Tự chân trời Tổ Quốc lại hiện lên

Biển sẽ ra sao nếu thiếu một cánh buồm
Mặt trời nào soi thấu lòng biển tối
Những cánh buồm như cánh cò lặn lội
Cứ lặng thầm đo hết mọi chiều sâu

Tôi thắp lên một ngọn lửa màu nâu
Ở giữa khoảng xanh trời xanh nước
Những trận bão cũng không làm tắt được
Ngọn lửa bình yên ấm áp tình người

Tôi đi qua sóng gió của đời tôi
Để đến gặp tấm lòng biển rộng
Biển giản dị và chuyên cần nuôi sống
Không thiếu ai, không sót một người nào

Bảy sắc cầu vồng đã lùi lại đàng sau
Chỉ còn tôi giữa bộn bề biển cả
Và trên đầu lũ mây bông trắng xóa
Như đàn cừu mê mải giữa đồng xanh

Hạnh phúc lớn lao ở cuối mỗi hành trình
Từng ngọn gió cũng ùa lên cập bến
Dân tộc tôi khi tìm về với biển
Gặp cánh buồm căng bát ngát tự do.

Anh Ngọc
HAI TIẾNG TRƯỜNG SA

Nói bao điều trong hai tiếng Trường Sa
Mênh mông biển và ầm ào gió cát
Tên Tổ Quốc bập bồng cùng sóng nước
Mặt trời treo trên cột mốc chủ quyền

Nơi đây có nỗi nhớ đất liền
Vầng trăng mọc trong mắt người lính trẻ
Lại lặn xuống cuối chân trời lặng lẽ
Thủy triều lên phía ấy quê nhà

Tôi chưa một lần đặt chân tới Trường Sa
Điều ấy có gì đâu giấu giếm
Nhưng đâu đó có một vùng trời biển
Vẫn âm thầm xao động giữa lòng tôi

Vẫn âm thầm thao thức không nguôi
Như tuổi trẻ như tình yêu réo gọi
Cái mảnh đảo lung linh trong huyền thoại
Những cành san hô đỏ, trái bàng vuông…

Vẫn đập đâu đây trong mỗi cuộc đời thường
Trái tim nhỏ giữa đại dương gió bão
Những câu thơ tạc dáng người lính đảo
Để ai đó thốt lên: Gần lắm Trường Sa.

Hai tiếng bồi hồi, hai tiếng thiết tha
Cứ bền bỉ lặng im như nỗi nhớ
Cái im lặng thách ngàn cơn sóng dữ
Hạt cát bay đi, hạt cát lại bay về

Vồng ngực phồng căng như một lời thề
Đồng đội tôi dầm chân trong nước mặn
Cờ Tổ Quốc bay trên đầu mũi sóng
Ấm một vùng trời biển ở sau lưng.

Nguyễn Hữu Quý
HẠ THỦY NHỮNG GIẤC MƠ 1

Tôi cùng những ngư dân bé nhỏ
mang câu ca xứ Quảng ra khơi
Tổ quốc đấy, từng ngọn đèn vầng lưới
những sải bơi giữa sóng gió nghìn trùng.

Trước mặt Hoàng Sa lồng lộng
đường chân trời thương nhớ nhấp nhô
Tổ quốc đấy, mỗi con tàu sóng vỗ
lặng im đi trong rình rập tham tàn.

Nếu kiêu hãnh ta thừa kiêu hãnh
nhưng không bán anh em xa, vẫn mua láng giềng gần
Tổ quốc đấy, bàn tay lửa ấm
thắp niềm tin trong thăm thẳm biển trời.

Của ta, dù chỉ mỏm đá thôi
ta cũng giữ bởi đó là Tổ quốc
ta không lấy của ai dù tấc vàng tấc bạc
đói sạch rách thơm mẹ đã dặn dò.

Trái tim như vì sao sáng tỏ
soi đêm dài từng hải lý ta qua
Tổ quốc đấy, ơi Hoàng Sa của mẹ
câu ru nào đắng đót long đong !

Ăn trái yêu rừng, ăn cá yêu sông
ăn muối yêu em lấy biển trời là chứng
Tổ quốc đấy, khi băng qua dài rộng
ta gặp quê hương trên đảo nổi, đảo chìm…

Xa em, có thể mãi xa em
có thể chết khi kẻ thù nổ súng
anh vẫn mặn trong từng ngọn sóng
Tổ quốc ru anh như mẹ ru mình.

Có thể ngày mai anh không đón bình minh
không kéo lưới không lặn vo bơi sãi
không nâng chén ngang mày thì em hỡi
Tổ quốc mình biển đảo vẫn vẹn nguyên !

Giữa bao la, ta gọi thầm Tổ quốc
như gọi ông cha khuất bóng mây mù
hướng Hoàng Sa ngư trường rộng mở
như bao đời tiên tổ buồm giong !

Nguyễn Hữu Quý
HẠ THỦY NHỮNG GIẤC MƠ 2

Theo cha ra biển, mở buồm
mây bay như nhớ cội nguồn về non
hải trình không dấu chân mòn
ngàn năm ngực vạm vỡ còn mặn theo.

Lời ru mẹ mắc cheo leo
gừng cay đầu sóng, muối neo lòng rừng
đói lòng ăn đọt lá mưng
gánh non sông giữ điệp trùng vẹn nguyên.

Biển Đông sóng cả, con thuyền
mái chèo cắt gió giữa miền mênh mông
đảo hoang ghé hạt lửa hồng
mọc lên ấm áp muôn vòng sinh sôi.

Làng trên sóng ngóng mưa rơi
ăn nằm kẽo kẹt mù khơi nổi chìm
mắm tôm, cà xổi, cá rim
thương nhau lục bát đi tìm ca dao.

Nhỏ nhoi đảo bão giông gào
ngọn rau mỏng mảnh nép vào trẻ trai
lặng im giọng hót đầu thai
bơợc san hô nhú một vài líu lo.

Bát nhang trăm dặm xa bờ
trái cây chén nước đặt thờ tổ tiên
trùng khơi nối với đất liền
cầu mong biển lặng, trời yên xa gần…

Dậu phên làng lính, làng dân
khắc lên đảo bài thơ Thần linh thiêng
mái chùa một nét Việt riêng
hoa văn ngọn lửa thắp miền viễn khơi…