hồn quê, thơ Hà Thuỷ bởi Lê Hoàng

HỒN QUÊ
Thơ: Hà Thuỷ

Nỗi nhớ lại đong đầy với quê hương
Nơi kí ức bao câu hò ví dặm
Chắt chiu nên từ gừng cay muối mặn
Nên điệu hò cũng mang đậm hồn quê.

Tiếng ầu ơ của mẹ buổi trưa hè
Tiếng rặng tre rì rào hoài gọi gió
Ôi tiếng nghé ọ một thời trẻ nhỏ
Cánh diều bay nâng tiếng sáo vang xa.

Kìa vườn ai xanh mướt, tím hoa cà
Và vàng xanh hoa cải ngồng cuối vụ
Giàn mướp hương đang đơm hoa kết nụ
Hẹn mùa này sai quả mát lòng anh.

Dòng sông quê vẫn ngát một màu xanh
Bãi ngô đã trổ cờ đơm trái mới
Nong tằm kén no dâu đang nhả sợi
Kết tình đời quấn quýt những tơ vương.

Tiếng trống vang ngày hai buổi tới trường
Rặng phi lao còn lưu hoài kỷ niệm
Ánh mắt ai ngày xưa từng xao xuyến
Dõi theo nhìn lưu luyến chẳng muốn xa.

Chiều buồn trông vời vợi nhớ quê nhà
Ước trở lại ngày xưa, yêu biết mấy
Ôi hồn quê nặng lòng ta đến vậy
Vấn vương hoài kí ức cuộc đời ta !