Thế giới đang trở nên phức tạp hơn, nhiều người đang đặt câu hỏi về vai trò của Nhóm các nền kinh tế phát triển và mới nổi hàng đầu thế giới (G20) trong quản lý thế giới trong tương lai.

G20 được thành lập ngày 16/12/1999, tại Berlin – với tư cách một diễn đàn hợp tác kinh tế quốc tế – là sản phẩm của chủ nghĩa đa phương.

Với G8 là nền tảng, 12 nền kinh tế hàng đầu thế giới đã được thêm vào để tạo thành G20. Mục đích ban đầu của nhóm này là thúc đẩy các cuộc thảo luận mở và mang tính xây dựng giữa các thị trường công nghiệp hóa và mới nổi nhằm tìm kiếm sự hợp tác quốc tế và thúc đẩy tăng trưởng kinh tế quốc tế bền vững.

Trong hoạt động của mình, G20 thành lập ban thư ký lâm thời bằng cách luân phiên vị trí chủ tịch, không giống như các tổ chức quốc tế truyền thống. Chủ tịch luân phiên G20 nghĩ ra chủ đề thảo luận của hội nghị thượng đỉnh, chẳng hạn như tài chính, thương mại, môi trường, năng lượng… Việc luân phiên này khiến các cuộc thảo luận cởi mở và linh hoạt.

Ở nhiều nơi trên thế giới, tình hình chính trị đang xấu đi đến mức kêu gọi G20 bảo vệ chủ nghĩa đa phương và duy trì trật tự toàn cầu. Các tổ chức như Ngân hàng Thế giới (WB), Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) có hiệu quả trong việc duy trì chủ nghĩa đa phương và duy trì sự ổn định toàn cầu nhưng cũng chủ yếu ủng hộ các nước phát triển phương Tây trong nhiều thập kỷ.

Khi chúng ta tiến bộ trong thế kỷ 21, sự nổi lên của các nước đang phát triển khiến Mỹ tin rằng sự thống trị của nó đang bị thách thức.

Mỹ bắt đầu theo đuổi chủ nghĩa đơn phương và ủng hộ các chính sách kinh tế bảo hộ để tối đa hóa lợi ích của chính mình. Người Mỹ đã công khai thúc đẩy các chương trình nghị sự ra nước ngoài và coi thường các quy tắc quốc tế. Do đó, các xung đột thương mại đã trở nên phổ biến hơn bao giờ hết.

Mục tiêu chính của G20 là phải đối mặt với những thách thức về phát triển và quản trị thế giới. Các nhà lãnh đạo thế giới tìm kiếm sự đồng thuận trong số các cường quốc về các giải pháp mà sẽ giải quyết vấn đề một cách hiệu quả. Hội nghị thượng đỉnh Osaka lần này đã mời Liên Hợp Quốc, WTO, Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), IMF và WB để tạo điều kiện cho việc thực hiện các thỏa thuận mà hội nghị đạt được.

Hội nghị thượng đỉnh G20 được tổ chức tại Nhật Bản trong các ngày 28-2/6

Để đối phó hiệu quả với những thách thức ngày càng lớn chưa từng có của trật tự kinh tế thế giới, chúng ta phải ngăn chặn chủ nghĩa đơn phương và bảo vệ chủ nghĩa đa phương. Bằng cách phản ánh lịch sử và nhìn vào thực tế hiện tại, có thể thấy rằng tiến bộ khoa học và công nghệ đã không mang lại lợi ích cho tất cả mọi người trong bất kỳ thời đại nào.

Mỹ tiếp tục theo đuổi chủ nghĩa đơn phương và duy trì sự độc quyền về khoa học, công nghệ và tài chính. Sự mất cân bằng của tiến bộ công nghệ sẽ trở nên rõ ràng hơn và toàn thế giới sẽ thấy rằng nền kinh tế cũng sẽ gặp khó khăn để tiến lên.

Theo thống kê mới nhất của WTO, Chỉ số triển vọng thương mại thế giới trong quý II năm nay là 96,3, mức thấp nhất kể từ tháng 3/2010. Báo cáo được đưa ra sau cuộc họp của các bộ trưởng tài chính G20 hồi đầu tháng 6 này, nó chỉ ra rằng trong khi nền kinh tế toàn cầu đang đạt được xung lực, các rủi ro vẫn hiện hữu, đặc biệt theo cách xung đột thương mại leo thang và địa chính trị thay đổi.

Cuộc cách mạng công nghệ sắp tới sẽ được thúc đẩy bởi chủ nghĩa đa phương. Khi sự phân công lao động quốc tế ngày càng sâu rộng, chủ nghĩa đơn phương không còn là xu hướng. Chỉ thông qua chủ nghĩa đa phương, chúng ta mới có thể mở rộng không gian mới của toàn cầu hóa kinh tế – đó chính xác là nét quyến rũ của G20.

Cơ chế G20 là một cơ chế không thể thiếu trong đàm phán và duy trì sự ổn định không chỉ trong hiện tại mà cả các vấn đề đa phương trong tương lai. Căng thẳng trong thương mại quốc tế sẽ không sớm giảm bớt bất cứ lúc nào.

Theo Báo cáo Đầu tư Thế giới năm 2019 của Hội nghị Liên hợp quốc về Thương mại và Phát triển, đầu tư trực tiếp xuyên quốc gia đã giảm 13% trong năm ngoái xuống còn 1,3 nghìn tỷ USD – mức thấp nhất kể từ cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008.

Tất cả những điều này cho thấy rằng nhu cầu về quy định là cấp bách hơn bao giờ hết. Ngoài ra, các mối đe dọa an ninh phi truyền thống như tội phạm mạng, biến đổi khí hậu và khủng hoảng người tị nạn là những vấn đề không thể được giải quyết chỉ bởi một quốc gia. Các cơ chế đa phương là rất cần thiết để thúc đẩy sự cởi mở, đối thoại và phát triển hiệu quả của hòa bình thế giới.

Theo Infonet.vn

»Cùng chủ đề