Hơn 10 năm qua sống như người rừng, thế nên để trở lại với cuộc sống văn minh loại người là điều không hề đơn giản. Vấn đề là sự quan tâm của các cấp chính quyền địa phương ở đâu khi để họ tự thân vận động như thế. Đâu chỉ cấp cho 1 cái nhà mới là xong chuyện!

Chuyện về ba mẹ con “người rừng” ở thôn Sư Lỗ (xã Lộc Điền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên – Huế) từng gây xôn xao dư luận. Tuy nhiên, cuộc sống hiện tại của của ba mẹ con bây giờ ra sao thì không phải ai cũng biết.

Theo chính quyền địa phương, từ tháng 3/2015 họ cùng các nhà hảo tâm đã xây một ngôi nhà mới cho ba mẹ con nhưng họ không chịu chuyển vào ở mà tiếp tục sống trong căn nhà cũ dột nát. Bất ngờ hơn, tính tình và tập quán của ba mẹ con “người rừng” cũng không thay đổi.

Cậu bé Cu Lớn (nay có tên là Nguyễn Văn Hiếu) suốt ngày đi lang thang, tối mới về nhà ngủ. Những người dân ở đây gọi cậu là “người rừng” vì sở thích ăn cá sống, leo lên trên cây và có những tiếng kêu hú như tiếng động vật hoang dã vào ban đêm. Cu Lớn chỉ mặc độc chiếc áo rách 5 năm không đổi, cậu cũng không chịu mặc quần.

Mẹ của Cu Lớn là chị Nguyễn Thị Thanh Minh vẫn sợ sệt người lạ và thường có những hành động kỳ quái.

Theo ông Nguyễn Đoàn (52 tuổi, sống gần nhà bà Minh), hơn 10 năm nay, hễ thấy người lạ tới là cậu bé này thường bỏ chạy. Do người dân nơi đây cũng rất nghèo, ai cũng vất vả mưu sinh nên cũng không giúp đỡ gì được cho gia đình bà Minh. Hàng xóm cũng chẳng biết hai con của bà Minh là tên gì, họ cứ thấy hai đứa con cứ thoắt ẩn, thoắt hiện. “Tôi thường chứng kiến cậu bé như “người rừng” này xuống sông bắt cá sống để ăn. Buổi trưa và ban đêm thì trèo lên cây hái quả về ăn. Chúng tôi chưa nghe cậu bé này nói bao giờ, chỉ nghe cậu hú gọi…”, ông Đoàn cho biết.

Một điều lạ là dù sống một cuộc sống hoang dã như vậy nhưng mẹ con bà Minh không hề đau ốm gì. Để có nước sinh hoạt, mẹ con bà Minh sử dụng từng bịch nhựa nước giếng đựng sẵn đã ố màu. Còn soong nồi nấu ăn thì cái nào cũng hoen ố, gỉ…

Ông Nguyễn Ngọc Thành, trưởng thôn Sư Lỗ cho biết, bà Minh bị bệnh tâm thần mấy năm nay nên cuộc sống gia đình rất bi đát. “Cả gia đình bà Minh có hai đứa con thì không được học hành, cháu đầu thì hễ cứ thấy người lạ là bỏ chạy, có hôm vừa đi vừa hú phát ra âm thanh nghe rợn người. Một số người thấy thương cho áo quần thì không thấy nó mang, mà nó chỉ mang duy nhất một cái áo rách nát mấy năm nay, thương lắm…”, ông Thành cho biết.

Theo ông Huỳnh Bình, Chủ tịch UBND xã Lộc Điền thì gia đình này có gen di truyền về bệnh điên, hoàn cảnh rất khó khăn. Xã đã biết từ lâu nhưng khi có chính sách hỗ trợ sửa chữa nhà ở cho mẹ con bà Minh, cán bộ về mời người thân bà Minh lên để phối hợp sửa chữa thì họ không lên nên đã hỗ trợ cho nhà khác. “Mình tới vận động họ mà họ không chấp nhận thì cũng không biết làm sao!”, ông Bình cho biết.


Nguồn: Gia đình và xã hội

»Cùng chủ đề