Thịt kho mặn, 1 bát cơm đầy chỉ cho gắp 1 miếng, ăn nhiều rau thì bị bảo vô ý, nước mắm đổ 1 xíu thì bị nói hoang phí…đó chính là chân dung của gia đình chồng keo kiệt, chỉ biết “đội tiền lên đầu” trong tâm sự gây bão mạng mới đây của một cô gái trẻ sinh năm 92.

Sáng ngày hôm nay (21/10), một tài khoản facebook có tên M.N đã đăng tải trong 1 group tâm sự kín dòng chia sẻ khá dài về chuyện cô sắp ly hôn vì gia đình chồng quá keo kiệt, bủn xỉn và sống không có tình nghĩa.

Câu chuyện bắt đầu với câu hỏi đắng cay “Con gái 25 tuổi bỏ chồng có phải thất bại không ạ? Các mẹ cho em xin ít động lực để bỏ chồng đi”.

Theo như M.M tâm sự, hiện tại cô đã xách vali bỏ về nhà ngoại và mang theo những thứ có gia trị của mình, trong đó có cả chiếc SH đắt tiền bố mẹ cô mua cho. Không phải đồ của mình nhưng anh chồng M.M vẫn với theo và dặn cô để xe lại cho anh ta đi ăn cưới.

“Bây giờ thì em kéo vali đi rồi ạ. Cái gì có giá trị em lẳng lặng bỏ vào vali mang đi hết. Lúc đi mẹ con nó đang ăn hoa quả, nó còn bảo em đi đâu để xe chiều nó đi ăn cưới. Em xách xe đi luôn. Vì của bố mẹ em mua cho em mà. Quần áo thì mang có 2 bộ thôi. Nghĩ bụng bỏ ra 5 triệu1 tháng đó mua quần áo mặc tẹt. Mà sắp đến 25, sắp phải đưa tiền cho bố mẹ chồng rồi. Đi sớm cho rảnh nợ.”

Tâm sự về hoàn cảnh đáng thương của mình, M.M đau xót khi ngày mẹ còn sống đã gàn mình đừng lấy chồng Nghệ An, thế mà cô nhất nhất trái ý mẹ để rồi cuộc hôn nhân của mình giờ đây cũng gặp lắm chuyện truân chuyên.

“Em lấy chồng Nghệ An các mẹ ạ. Vùng miền chẳng có gì để nói đâu, nhưng nhà em có 2 đứa con gái thì đều lấy chồng Nghệ An. Và ra toà vì lí do lấy chồng quá bủn xỉn. Em không đánh đồng đâu nhé, chắc số nhà em đen thôi. Nhớ lúc mới yêu, mẹ em gàn rồi mà em không nghe. giờ ăn trái đắng.

Em gốc Bắc, anh nhà Thành phố Vinh. Cả 2 gia đình đều khá giả. Bọn em quen nhau ở Nhật, anh du học, em đi diện kĩ sư. Anh sinh năm 88, còn em 92.

Ban đầu nhà em không đồng ý, mẹ em bảo ở nhà mình bố me chiều chuộng, tiêu pha thoải mái, lỡ không hợp cách chi tiêu làm sao con chịu được. Nhưng em nhất quyết lấy, bảo sướng khổ con chịu.

Lúc mới yêu không có gì để nói, nhà chồng bình thường, em sống biết điều và tình cảm, quà cáp hỏi thăm không thiếu gì cả. Năm ngoái anh về nước trước vì không xin được visa, em ở lại làm dự án cũng tính bảo lãnh anh quay lại.

Ai ngờ anh về hơn tháng mẹ em mất. Em không về được vì nếu khi ấy về thì cả công trình em cùng bao nhiêu người công cốc đổ xuống biển. Em đành nuốt nước mắt đưa tang mẹ qua điện thoại.”

Ngay cả khi mẹ vợ mất thì anh chồng vẫn vô tâm, thờ ơ, không động viên vợ nhưng vẫn đi tụ tập vui vẻ với bạn bè.

“Con rể mà anh chỉ ra hôm trước hôm sau về luôn. Lý do nhà anh cũng đang có tang (tang nhà bà trẻ, mất cách đó 2 tháng rồi) cũng không động viên vợ gì cả (bọn em chưa sinh con). Gọi sang bảo sống chết giờ cũng có số (mẹ em đột ngột mất) rồi hôm sau vẫn đi Karaoke với bạn bè. Nó còn live trên facebook. Ức tận họng.

Hết dự án nó bắt em về luôn, em định chưa về đâu nhưng chồng em bảo: “Mày bôn ba làm gì, lúc mẹ chết còn không về được, mày sống có hiếu thế đấy”. Em nghĩ ức lắm nhưng nó nói đúng nên về luôn, ai ngờ cuộc sống của ems au này lại sóng gió hơn cả trước đây.

Em mới về 4 tháng, chưa đi làm ổn định nhưng em nhận hồ sơ về dịch, tháng cũng đều đều trên dưới 20 triệu. Không ăn bám nhà chồng. Nhà chồng có mình vợ chồng em. Chồng em hiện cũng ở nhà thôi chưa đi làm đâu cả nhưng suốt ngày bàn tính dự án lớn bé. Không làm ra tiền nhưng sáng ăn sáng café, chiều trà đá.”

Nghe M.M tâm sự, cô chẳng khác nào “nạn nhân” của gia đình chồng có điều kiện nhưng hết sức keo kiệt. “Tháng em đưa bố mẹ chồng 5 triệu tiền sinh hoạt 2 vợ chồng. Nói là thế chứ tháng em đi chợ tới 20 ngày. Ông bà có lương hưu nhé. Em đi mua gì về nấu ông bà mặc kệ, ít nhiều không quan tâm, nhưng bà đi chợ em lỡ nấu nhiều tí là mâm cơm này bằng 3 ngày ăn. Tối ngày rèm pha em ngồi máy tính tốn điện, hoá đơn tiền điện 700 ngàn chìa ra đưa em, em cũng đóng. Vậy mà ngày nào cũng kêu.

Hồi ở nhà bố mẹ em mua cho cái SH, em lấy vào đi, nhưng cuối cùng chồng em nó lượn lờ suốt. Em đi làm không có xe, tính mua con xe Lead đi tạm thì ông bà làm ầm lên và nói em là loại không biết nghĩ cho gia đình.

Em đi đâu toàn phải trốn ra ngoài makeup, không ở nhà nhìn thấy lại bảo gái nhà này không ai ăn diện. Cuối cùng xe không cho mua em cũng không dám mua, mặc dù là tiền mình.

Nhiều hôm làm về gọi chồng cũng không đi đón làm em phải bắt xe ôm về nhà.”

Sưu tầm

»Cùng chủ đề
[Thơ] Vợ là…gì nhỉ?

18 Tháng Mười 2017

Thông báo tin buồn

15 Tháng Tám 2017