Truyện ngắn rss Truyện ngắn

Nạn nhân hay là tội phạm? Tại Việt Nam, tòa án đã trả lại hồ sơ vụ án hình sự đối với phụ nữ Nga Maria Dapirka về Viện kiểm sát để điều tra thêm. Phiên xử mà tại đó lẽ ra tòa sẽ công bố phán quyết đã trì hoãn vô thời hạn, — Tổng Lãnh sự LB Nga tại thành phố Hồ Chí Minh, ông Alexey Popov thông báo với Sputnik. Câu chuyện của cô gái Nga có tiếng vang khắp thế...

Người không tranh giành không phải người ngốc người phúc!

Con người ta một khi sống mà ánh mắt luôn nhìn “chằm chằm” vào người khác thì sống sẽ rất mệt mỏi! Sống trên đời, đừng nghĩ rằng mọi việc phải mang ra tranh đua cao thấp! Có một số thứ trong đời không phải là tranh mà có được, mà được cũng chưa hẳn là vui. Người khác có sự huy hoàng của họ, bạn cũng có sự tốt đẹp, sáng lạn của mình.. 1. Vợ chồng bất hòa vì tranh...

Kẹt trong sương Truyện ngắn của Bích Ngân

Sau khi trườn qua hết những cung đường bằng phẳng uốn lượn như một dải lụa xám kéo dần lên cao, xe khách dừng trước khách sạn, nơi vợ chồng Thùy cùng đoàn người theo tour du lịch chọn làm nơi nghỉ dưỡng ít ngày, lúc mưa rỉ rả và mờ mịt sương mù. Khi cửa xe mở, luồng gió mang chướng khí núi rừng của dãy Tà Lơn nổi tiếng huyền thuật như xộc thẳng vào giác quan Thùy. Mùi ẩm...

Ai bảo đi “Tây” sướng! Phần 13 Quyết định cuối cùng

Mấy tháng sau, khi sức khoẻ đã hồi phục, chị đường đột quyết định về không báo cho ai biết. Chị muốn chứng kiến tận mắt tất cả. Chị dặn chú Đức đừng thông báo cho bà con ở nhà. Thời gian qua chị không còn nước mắt để khóc lóc, hình như  nước mắt đã chảy ngược vào trong. Những kỷ niệm về ngày đầu hai người hò hẹn, nụ hôn đầu và cảm xúc thiêng liêng đưa chị gắn...

Ai bảo đi “Tây” sướng! Phần 12 Trận ốm “thập tử nhất sinh”

Chị đã nằm liệt giường suốt cả tuần nay. Người lúc nóng hầm hập, lúc lạnh run bần bật từ trong ra ngoài. Đầu óc choáng váng, lúc như tỉnh, lúc như mê. Miệng đắng ngắt không muốn ăn gì, đến bát cháo hành cô Lan nấu cho cũng không nuốt nổi. Tay chân rã rời như sắp lìa thế giới cực khổ, nhọc nhằn, mà chị từng trải qua. Tham việc như chị mà phải bỏ chợ từng ấy ngày là chuyện...

Ai bảo đi “Tây” sướng! Phần 11 Ra đi lần thứ hai

Sau khi ăn Tết âm lịch xong, chị càng nhận thấy cần có quyết định sáng suốt vì chỉ còn vài tuần nữa là chị đã quá 3 tháng rời khỏi Balan. Theo lời chú Đức nếu chị muốn tiếp tục sang làm ăn, tốt nhất là sang sớm, còn làm đơn xin viza dài hạn*. Từ trước đến giờ cứ mỗi lần chị chỉ được cho phép ở hợp pháp trong vòng một năm. Nếu thuế đóng không đầy đủ họ có thể từ...

Ai bảo đi “Tây” sướng! Phần 10 Sau bảy năm gặp lại

Lần trở về Quê hương chị bay theo đường Pháp. Chú Đức bảo tốt nhất mua vé một chiều, nếu không quay sang đỡ phí. Chị vâng lời và làm theo những gì chú căn dặn. Có lẽ cuộc đời chị may mắn nhất là gặp người chú họ quá tốt bụng và chân tình. Thấm thoắt hơn hai tháng trôi qua. Chị giờ đây đang lúng túng vì quyết định về hẳn hay tiếp tục quay sang. Chú Đức vừa gọi điện bảo...

Ai bảo đi “Tây” sướng! Phần 8 Đồng tiền từ buôn bán chợ lẻ

Không thể so sánh được nỗi khổ, nỗi vất vả của nghề này với nghề kia. Làm quán có cái khổ của làm quán. Giờ chị đi bán chợ lẻ mới thấy cái cực của chợ lẻ. Chẳng có ai bắt buộc, chẳng có ai quản lý vậy mà khi bước chân vào lĩnh vực này, chị lại thấy như mình đã đặt chân vào guồng quay, cứ vậy tự mình bị lôi theo. Chị đã về bán ở đây được gần năm rưỡi. Những...

Ghi chép: 4 ngày Pari

Tôi có mua một tour du lịch nước Pháp 7 ngày trong đó có 4 ngày thăm Pari 2 ngày thăm Công quốc Monako và một ngày lên vùng tây bắc Normandi. Vừa về đến nhà cảm hứng dạt dào viết liền một mạch tất cả những gì mắt thấy tai nghe của các Danh Thắng rồi nháo nhào nhét tất cả vào một bài ký sự. Sau mấy năm lãng quên nay lôi ra đọc thì hỡi ơi! Dài dòng,lủng củng, không cái gì ăn nhập với...

Ai bảo đi “Tây” sướng! Phần 4 Trước lạ, sau quen

Vậy là đúng một tuần chị đặt chân lên đất Balan, nghĩa là hơn một tuần chị trở thành người xa xứ. Nhớ lại những gì đã qua, khi máy bay dừng hẳn trên sân bay Okiecie. Chị lo sợ vẩn vơ, chân đi mà lòng dạ hồi hộp quá chừng. Trước mắt chị là cả dãy như quầy bán hàng, có mấy ông tây ngồi nghiêm nghị. Chị đoán là biên phòng vì ai vào cũng chìa hộ chiếu và đứng đợi khi họ...