Câu thơ dại viết ngày mẹ ốm bởi Lê Hoàng

Sinh nhật này còn về quê với mẹ
Xa chốn thành đô bạn hữu đón mừng
Xa những bỏ hoa lặng lẽ ở phòng
Cả ảnh mắt muộn màng cho tuổi con ngũ thập

Chuối chín cây đâu ngày còn, ngày mất
Con thức ngủ chập chờn cùng mẹ chiếc giường con
Xưa mẹ nhường chỗ khô nằm phía mưa nhỏ giọt
Nay con nằm phía ngoài ngăn mẹ ngã vào không

Xưa mẹ đánh đòn khi nghịch ngợm lông bông
Tiếng bấc tiếng chỉ, roi giơ cao hạ thấp
Tuổi thơ non, mồng tơi không kịp ướt
Đâu biết lòng Người đau như cắt thịt da

Giờ làm quan cao thấp dặm đường xa
Nửa đêm nghe chuông kêu lo mẹ cơn gió thoảng
Nằm phía ngoài, mẹ ơi ngủ thêm chút nữa
Mai con đi quả chín rụng vào nao….

Dặn bao điều, mẹ nghe ngỡ chiêm bao
Chín mươi tuổi nhìn con cười lạ lẫm
Xưa trốn mẹ tránh roi cài mái rạ
Giờ sao đành bước khỏi ngõ nhà ta!

Rồi lại thị thành rồi lại kiếp phồn hoa
Lại thót đêm nghe tiếng chuông điện thoại
Ước một lần về tuổi thơ vụng dại
Để con trả nợ Người mấy ngọn đòn roi….

12.12.2015
Nguyễn Hồng Thái