Câu chuyện tình yêu hụt bởi Lê Hoàng

Câu chuyện tình yêu…hụt của tôi, cũng chỉ vì những món…quà quê mà tôi đã đánh mất đi mối tình chớm nở ở cái tuổi..U60 này, Chuyện là thế này: cách đây gần 1 năm, có 1 ông bạn ( gốc HN xịn), tuổi cũng gần 70,qua bạn bè giới thiệu mà bọn mình biết nhau, vài lần nói chuyện cả 2 thấy có vẻ hợp nhau,thực lòng mình chỉ muốn dừng lại ở mức bạn bè thôi, nhưng ” chàng” lại muốn được tiến xa hơn cụ thể là muốn… về chung 1 nhà, mình tìm mọi lý do để từ chối khéo mà ko được, cái lý do lớn nhất mình cho là quan trọng: chúng mình khác biệt về lối sống: anh là người HN gốc còn em lại dân nhà quê 1 cục,anh nói ko sao: anh thích mọi thứ của nhà quê, các món dân dã của nhà quê bây giờ là đặc sản ở HN đó em, này nhé: rau lang,củ sắn,khoai,mít v..v… về HN ra nhà hàng cứ gọi là đắt hơn thuốc đau mắt
Thế rồi lấy lý do bận việc gia đình mình tránh mặt, nhưng ” chàng”quyết tâm ” cưa” cho bằng được, nào là anh rất thích ăn uống đồ nhà quê, được về quê để hít thở không khí trong lành, thấy từ chối mãi ko được mình liều lĩnh: được đã thế mình sẽ cho chàng hết ca ngợi đặc sản quê,xem có còn thích ko?,nhân ngày cuối tuần khí hậu mát mẻ, chàng gọi điện muốn đến nhà chơi, mình đồng ý….sau khoảng 2 h thấy tiếng chuông reo biết là chàng đã đến, mở cửa đón chàng: 1 mùi nước hoa thoang thoảng,1 bộ comple là cháy ly,1 gương mặt đầy khí thếv.v….,ngồi chuyện được hơn 1h,theo phép lịch sự mình mời chàng ăn cơm, chàng vui vẻ nhận lời ngay và ra điều kiện: anh chỉ ăn đồ quê thôi đấy nhé…thôi chết lấy đâu ra đồ quê bây giờ? Nghĩ mãi chợt nhớ ra: đây rồi quà quê đây chứ đâu nữa,.. đó là 1 đĩa…hạt mít luộc, mình thấy mắt chàng sáng rực lên: em ơi cho anh ăn nhé, tất nhiên rồi thế là mình ngồi bóc cho chàng ăn: ngon ko anh? Tuyệt vời đời anh chưa bao giờ được ăn món này… cứ thế nhìn đĩa hạt mít đã vơi đi già nửa( thấy tạm ổn) mình nói ăn nhiều cũng ko tốt đâu anh ạ…chắc cũng thấy ” ấm bụng” nên anh xin phép tạm đủ
Thế rồi chuyện thêm được 15_20′ gì đó, mình thấy chàng cứ nhấp nha nhấp nhổm, mình hỏi anh có sao ko?: Ko sao đâu em…10′ nữa thì: cho anh xin phép vì có chút việc ở nhà phải về ngay hôm khác anh đến,…tiễn chàng ra cửa mình cũng hơi áy náy ( vì chàng đi xe buýt)
Bẵng đi 1 thời gian tưởng chàng ko bao giờ đến nữa…,alo em à mai anh đến nhà chơi nhé: vâng,à mà lần này đến ko ăn gì đâu em nhé,chỉ uống nước thôi kẻo em vất vả: vâng
Đúng hẹn hôm sau chàng đến với tâm trạng ” đề phòng,” thấy mình ko nấu gì, nét mặt hân hoan chuyện như pháo rang: em mời anh uống nước,anh xin,nhìn chàng uống hết veo cốc nước 1 cách ngon lành ( chắc đang khát), mình tiếp thêm 1 rồi 2,3 cốc nữa chàng vẫn % ( thấy tạm đủ) mình dừng lại, lúc ấy chàng mới hỏi: nước gì mà thơm mát thế?: Dạ nước lá thị phơi khô anh ạ,đúng là đến nhà em mới được uống thứ trà quê này
….mới có 15′ thôi mà sao chàng bồn chồn thế kia? Còn hơn cả hôm trước…em ơi anh phải về thôi,anh bận tý việc,ko kịp chào thân thiện như mọi khi, chàng lao thật nhanh ra phía cửa, còn xỏ trái cả giầy, Đến đây thì mọi người bảo liệu chàng còn đến để thưởng thức đồ quê nữa ko,?
1 tháng,2,3 tháng rồi đã gần 1 năm nay ko thấy bóng dáng chàng đâu nữa ( đôi lúc thấy nhớ)…..
.

Nguyễn Thị Đỗ