Tập Cận Bình đang lo sợ tình hình Biển Đông đang nóng lên từng ngày, âm mưu độc chiếm Biển Đông là mưu đồ lớn nhất hiện nay của Bắc Kinh đang bị ngăn chận và quốc tế lên án.

Hết Hoa Kỳ chuyển trục chiến lược sang châu Á – TBD, rồi đến châu Âu cũng chuyển trục sang châu Á – TBD. Mỹ và liên minh chặt chẽ toàn diện với Nhật Bản, Ấn Độ, Australia, Philippines, Indonesia, Singapore, Malaysia…thành hình thế bao vây và cô lập TC có hiệu quả. Bắc Kinh hoàn toàn bị động về mọi mặt chính trị, quân sự và ngoại giao.

Tập Cận Bình có vẻ hoảng hốt khi Tòa án Quốc tế ở La Haye cho biết ngày 7/7/2016 sẽ công bố kết luận vụ án Biển Đông do Philippines khởi kiện 2 năm nay, và tiết lộ cho biết sẽ thắng kiện vì đã cung cấp đầy đủ một tập hồ sơ dầy cợm, có tới 7.000 trang tài liệu về chứng cứ lịch sử, trong khi phía Bắc Kinh từ chối đến tòa để tranh tụng và cũng không cung cấp tài liệu gì có giá trị, ngoài những khẳng định mang tính chất lịch sử vô căn cứ.

Bắc Kinh rất hoang mang lo sợ vì kết luận của Tòa án Trọng tài Quốc tế là có giá trị pháp lý quốc tế rất cao, được LHQ thừa nhận, cả thế giới tôn trọng. Tập Cận Bình vốn là người rất chăm lo đến tư thế quốc tế, đến danh dự quốc gia vốn đã xuống thấp trên trường quốc tế. Họ Tập cũng có thói tự ái rất nặng nề. Hai tháng trước, khi bị sách báo Hồng Kông phanh phui, tiết lộ động trời “5 cuộc phiêu lưu tình ái” của mình. Họ Tập đã cho bắt cóc nhà sản xuất sách về Hoa Lục để hạch tội. Ngoài ra, Tập Cận Bình đang bị đau đầu, nỗi giận tới phát điên lên:

[1] ĐÀI LOAN:

Quốc Dân Đảng thân Bắc Kinh thất bại trước đảng Tân Dân Chủ của bà Thái Anh Văn, người muốn xóa bỏ mật ước “một nước – hai chế độ“. Phản ứng của Bắc Kinh là ra chiêu hù dọa là tập trận chĩa 3 ngàn tên lửa sang đảo Đài Loan. Nếu lãnh đạo Đài Loan Thái Anh Văn không thừa nhận “Nhận thức chung năm 1992” (về quan hệ hai bờ eo biển) hoặc đi theo chủ trương “Đài Loan độc lập”, Bắc Kinh sẽ xử lý vấn đề Đài Loan theo 4 giai đoạn: Quan sát – gây áp lực – đối kháng – xung đột.

Ông Kim Xán Vinh thậm chí còn tuyên bố 5 năm sau, thực lực quân sự của TC sẽ khiến Mỹ không dám can dự vào vấn đề Đài Loan và khi đó vấn đề Đài Loan sẽ biến thành vấn đề “làm thế nào để bồi dưỡng cán bộ mới phục vụ việc quản trị Đài Loan“. Theo Lý Nghị, từ năm 1994 trở lại đây, các nhà lãnh đạo Đài Loan như Lý Đăng Huy, Trần Thủy Biển và Thái Anh Văn đã thành công trong việc sửa đổi sách giáo khoa ở Đài Loan, rót vào đó tư tưởng “phi Trung Quốc” và thuyết “Hai nước Trung Quốc” cổ súy chủ trương Đài Loan độc lập, phản đối thống nhất hai bờ eo biển.

Khi bà Thái Anh Văn vừa lên nắm chính quyền đã chọn một phần tử ủng hộ Đài Loan độc lập làm người đứng đầu ngành giáo dục. Nói cách khác là khả năng hòa bình thống nhất không còn tồn tại nữa.

[2] HỒNG KÔNG:

Ngày 1/7/2016, hàng chục ngàn người dân Hồng Kông xuống đường nhân kỷ niệm 19 năm đặc khu hành chính này được Luân Đôn trao trả lại cho Tàu Cộng. Cuộc tuần hành diễn ra trong bối cảnh công luận Hồng Kông bất mãn trước việc TC tăng cường các biện pháp kiểm duyệt, tự do và nhân quyền tại Hồng Kông bị đe dọa. Kể từ 1997, hàng năm cuộc tuần hành ngày 1 tháng 7 là cuộc tuần hành của tất cả mọi thành phần trong xã hội để nói lên những bức xúc những mối quan tâm hay vấn đề nầy.

Theo quan điểm của nhà đấu tranh Martin Lee, người được coi là cha đẻ của phong trào dân chù Hồng Kông, năm nay, hàng chục ngàn người xuống đường dưới trời nắng nóng để bày tỏ lòng phẩn nộ đối với ông Lương Chấn Anh (Leung Chun Ying) lãnh đạo đặc khu hành chánh Hồng Kông. Người dân “bức xúc” khi thấy ông Lương Chấn Anh gây chia rẽ trong công luận. Thoạt đầu, ban tổ chức thông báo là ông Lâm Vỉnh Ky (Lam Wing Kee) một trong những nhân viên hiệu sách Hồng Kông bị TC bắt cóc hồi tháng 10/2015 tham gia cuộc biểu tình vì dân chủ ở Hồng Kông.

TẬP CẬN BÌNH KHÔNG BAO GIỜ TỪ BỎ CHỦ QUYỀN BIỂN ĐÔNG:

Bắc Kinh không bao giờ khoan nhượng về chủ quyền. Đó là lời tuyên bố của lãnh đạo ĐCSTQ nhân ngày “Lễ 95 Năm” ngày thành lập đảng và trong bối cảnh Tòa Thường Trực La Haye sẽ công bố phát quyết vào ngày 12/7/2016 về đòi hỏi chủ quyền của Hoa Lục tại Biển Đông.

Ngày 1/7/2016, trong thông điệp trước một cử tọa gồm đảng viên CSTQ tại Đại sảnh đường Nhân Dân ở Bắc Kinh, Tập Cận Bình cứng rắn tuyên bố: “Đừng có một nước ngoại bang nào… chờ chúng ta chấp nhận uống liều thuốc đắng gây tổn hại cho lợi ích chủ quyền quốc gia, cho an ninh và phát triển”.Trung Quốc “không sợ rắc rối”.

Tập Cận Bình đưa ra những lời tuyên bố này vào lúc tình hình Biển Đông nóng bỏng vì TC khẳng định chủ quyền trên hầu hết diện tích Biển Đông và xây dựng một loại “vạn lý trường thành” trên vùng biển do Việt Nam và Philippines kiểm soát. Vào ngày 12/7 này, Tòa án Trọng tài Thường trực sắp công bố phán quyết về đơn kiện của Philippines mà theo giới phân tích sẽ gây bất lợi cho Bắc Kinh.

Để ngăn không cho TC áp đặt trước chuyện đã rồi, Mỹ phải tăng cường hải quân và tuần tra trong khu vực. Tập Cận Bình tuyên bố là không sợ động thái “diễn võ giương oai” của Hoa Kỳ và đồng minh ngay trước cửa nhà mình để phô trương sức cơ bắp.

Chiến lược bồi đắp lấp biển xây “vạn lý trường thành” bằng cát của Bắc Kinh ở Biển Đông bị Hoa Kỳ xem là một “hành động điên rồ”. Nhân chuyến công du 4 ngày tại Ấn Độ để thắt chặt hợp tác an ninh khu vực, thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Thomas Shannon nhận định: “Điều Hoa Kỳ hy vọng là TC tôn trọng luật pháp quốc tế về tự do hàng hải – hàng không trên Biển Đông. Xây dựng các đảo nhân tạo và phi trường, phi đạo cho máy bay là chuyện điên rồ, lực lượng hải thuyền cũng thế. TC đang xây bia cho đối phương tấn công”.

MÂU THUẪN TRONG NỘI BỘ TC TRONG VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG:

Hiện tại trong giới phân tích và giới xây dựng chính sách của TC có 3 trường phái khác nhau, đang tranh cãi với nhau trong cách nhìn nhận về Biển Đông. Các tên lãnh đạo Bắc Kinh từ Tập Cận Bình, đến Ngoại trưởng Vương Nghị và Đô đốc Tô Kiến Quốc thường lặp đi, lặp trường phi pháp rằng, các đảo ở Biển Đông vốn luôn là lãnh thổ của Tàu Cộng. Họ cũng bóp méo sự thật khi cho rằng TC hoàn toàn hành động một cách hợp pháp khi bảo vệ chủ quyền của họ ở vùng này.

Để trấn an cộng đồng quốc tế, Bắc Kinh khẳng định họ chỉ lắp đặt các thiết bị quân sự cần thiết trên các đảo ở Biển Đông vì mục đích tự vệ. Tuy nhiên, nhiều nước ASEAN không tin vào các lý lẽ này của Bắc Kinh. Họ thực sự cảm thấy bị đe dọa bởi hành động Bắc Kinh ráo riết tiến hành xây dựng đảo ở Biển Đông. Có 3 trường phái mâu thuẫn nhau trong nội bộ TC trong vấn đề Biển Đông như sau:

[1] NHÓM THỰC DỤNG:

Nhóm nầy cho rằng chính sách hiện nay của TC về Biển Đông là ổn, không cần điều chỉnh thêm. Họ chấp nhận bị mất mặt ở nước ngoài, miễn là duy trì được sức mạnh vật chất trên thực địa. Họ cho rằng thời gian đang có lợi cho TC, miễn là TC quản lý được sự trỗi dậy của mình. Những người nầy cho rằng, họ đang bảo vệ lợi ích dân tộc Tàu Cộng bằng việc tăng cường hiện diện vật chất ở Biển Đông.

Tuy nhiên, nhóm thực tế này cũng bế tắc ở chỗ, họ không biết phải làm gì với các đảo nhân tạo mà TC mới bồi đắp một cách phi pháp. Họ băn khoăn về việc có phải lắp thêm thiết bị quân sự, bao gồm các vũ khí tấn công trên các đảo đó hay không hay chỉ các thiết bị phòng thủ là đủ để duy trì hiện trạng.

[2] NHÓM HIẾU CHIẾN:

Nhóm nầy chủ trương tuyên truyền về 7 đảo nhân tạo mà Bắc Kinh mới bồi đắp thành hình, coi đó là việc đã rồi và không thể thay đổi được nữa. Không những vậy, họ còn chủ trương để Bắc Kinh bành trướng thêm về mặt quân sự và lãnh thổ ở Biển Đông, bằng cách xây đảo thành căn cứ quân sự loại nhỏ, chinh phục thêm đảo do nước khác đang kiểm soát trên thực tế. Nhóm hiếu chiến nầy không đếm xỉa gì đến những lo ngại của cộng đồng thế giới, họ chỉ muốn mở rộng tối đa lợi ích cá nhân của Bắc Kinh. Điểm mặt những tên tướng hiếu chiến nhất:

 

  • KIỀU LƯƠNG: Thiếu tướng không quân, theo đuổi quan điểm hiếu chiến “đánh đòn phủ đầu”. Theo viên tướng này, tranh chấp trên Biển Đông là điều Bắc Kinh không thể né tránh. “Kháng nghị ngoại giao không ăn thua, dùng vũ lực lại là “biện pháp cuối cùng”, Kiều Lượng nhận định. “Nếu như đằng nào cũng phải đánh, tại sao không là Mỹ? Mỹ cứ thả bom vào đại sứ quán TQ ở Belgrade, Serbia năm 1999, rồi sao đó nói nhầm thì có sao?
  • KIM NHẤT NAM: Thiếu tướng, Phó chủ nhiệm khoa Nghiên cứu Chiến lược, Đại học Quốc Phòng TC, Giáo sư chủ yếu nghiên cứu mảng chiến lược an ninh quốc gia, xung đột quốc tế và xử lý nguy cơ. Trước đó, viên tướng này rất ít lên tiếng về Biển Đông, nhưng ngày 1/5 cũng gây sóng gió với một bài “lên lớp” Philippines. Tên tướng này cảnh báo Manila, nếu coi cái gọi là “kềm chế chiến lược” của Bắc Kinh là “thời cơ chiến lược” của Manila (trên biển Đông, Scarborough), Bắc Kinh sẽ có hành động cảnh cáo. Chỉ cần Philippines đi quá đà thì không sưng đầu cũng mẻ trán.
  • LA VIỆN: Thiếu tướng – ủy viên Ủy ban Chính hiệp toàn quốc, Phó bí thư Đảng ủy Học viện Khoa học Quân sự TC – gần đây có viết khá nhiều bài theo đuổi quan điểm cứng rắn, nước lớn lấn lướt nước nhỏ. Khi căng thẳng nổ ra trên bãi cạn Scarborough giữa TC và Philippines, La Viện tỏ ra coi thường Philippines khi lên tiếng nhắc nhở: Philippines đối đầu quân sự với TQ, chỉ cần một bộ phận lực lượng Hạm đội Nam Hải đối phó với Hải quân Philippines là chuyện “không thành vấn đề”. Bàn về giằng co trên bãi Scarborough hiện nay, La Viện không ngần ngại nói thẳng Philippines muốn đối đầu bao lâu, TQ sẽ chìu bấy lâu.

[3] PHE ÔN HÒA:

Phe ôn hòa cho rằng TQ đã đến lúc thay đổi chính sách Biển Đông, hiện nay tính mơ hồ và ý đồ chiến lược liên quan đến yêu sách lãnh thổ và hoạch định chiến lược của Bắc Kinh làm cho thế giới lo sợ và không tin TQ. Họ cho rằng, các hành động cứng rắn của TC ở Biển Đông đẩy họ về mặt đối lập với các nước ASEAN và Mỹ. Bài viết cho rằng Mỹ và ASEAN cần tạo điều kiện có lợi cho chính sách của Bắc Kinh theo hướng hòa giải và hợp tác hơn, nâng cao tầm quan trọng của phe ôn hòa trong các quyết sách.

Nhà nghiên cứu, học giả Đinh Công – Viện Nghiên cứu thuộc Trung tâm Carter (Mỹ) và Sở Nghiên cứu phát triển & Hòa bình Đại học giao thông Tây An TQ – phê phán: “Ngoại trưởng Vương Nghị cho thấy, sau khi theo đuổi phương án ngoại giao có phần cấp tiến, Bắc Kinh nhận thức được ảnh hưởng tiêu cực của nó, khiến cục diện khu vực diễn biến xấu đi,” ông nói. “Vương Nghị còn cho thấy Bắc Kinh có thái độ chống đối cực đoan khi nhất quyết tuyên bố sẽ không thừa nhận bất kỳ phán quyết nào của Tòa án Thường trực Quốc tế The Hague (PCA) trong vụ kiện do Philippines là nguyên đơn.”

»Cùng chủ đề